νεκα
Etymologi
ναω (“gå”) + -εκ (“agent som utför verb”)
Substantiv
νεκα (νεκα)
- varelse, väsen, figur, gestalt
- person, individ (formellt)
Deklination
| Inflektion | |||||||||
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Obest. | Obest. p. | Best. | Best. pl. | Gnom | Gnom p | Neg | Neg p | Int. | |
| Verbkasus | |||||||||
| Absolutiv | νεκεν | νεκειν | νεκον | νεκοιν | νεκαν | νεκαιν | νεκυν | νεκυιν | νεκων |
| Ergativ | νεκεϧ | νεκειϧ | νεκοϧ | νεκοιϧ | νεκαϧ | νεκαιϧ | νεκυϧ | νεκυιϧ | νεκωϧ |
| Dativ | νεκεσ | νεκεισ | νεκοσ | νεκοισ | νεκασ | νεκαισ | νεκυσ | νεκυισ | νεκωσ |
| Lokativ | νεκεμ | νεκειμ | νεκομ | νεκοιμ | νεκαμ | νεκαιμ | νεκυμ | νεκυιμ | νεκωμ |
| Ablativ | νεκεϥ | νεκειϥ | νεκοϥ | νεκοιϥ | νεκαϥ | νεκαιϥ | νεκυϥ | νεκυιϥ | νεκωϥ |
| Instrumentalis | νεκεφ | νεκειφ | νεκοφ | νεκοιφ | νεκαφ | νεκαιφ | νεκυφ | νεκυιφ | νεκωφ |
| Abessiv | νεκεθ | νεκειθ | νεκοθ | νεκοιθ | νεκαθ | νεκαιθ | νεκυθ | νεκυιθ | νεκωθ |
| Essiv formal | νεκεγ | νεκειγ | νεκογ | νεκοιγ | νεκαγ | νεκαιγ | νεκυγ | νεκυιγ | νεκωγ |
| Kausativ | νεκελ | νεκειλ | νεκολ | νεκοιλ | νεκαλ | νεκαιλ | νεκυλ | νεκυιλ | νεκωλ |
| Substantivkasus | |||||||||
| Genitiv | νεκεβ | νεκειβ | νεκοβ | νεκοιβ | νεκαβ | νεκαιβ | νεκυβ | νεκυιβ | νεκωβ |
| Essiv-modal | νεκεχ | νεκειχ | νεκοχ | νεκοιχ | νεκαχ | νεκαιχ | νεκυχ | νεκυιχ | ωχ |
| Komitativ | νεκερ | νεκειρ | νεκορ | νεκοιρ | νεκαρ | νεκαιρ | νεκυρ | νεκυιρ | νεκωρ |
| Kasuslös form | |||||||||
| νεκε | νεκει | νεκο | νεκοι | νεκα | νεκαι | νεκυ | νεκυι | νεκω | |