ὡϧγαω
Hoppa till navigering
Hoppa till sök
Verb
ὡϧγαω (ὡϧγαω)
- att ta illa upp, att bli upprörd
Konjugering
| Gnomisk presens | Presens realis | Preteritum | Futurum | Infinitiv | |
|---|---|---|---|---|---|
| Indikativ | ὡϧγὸ | ὡϧγὰι | ὡϧγὰ | ὡϧγὶ | ὡϧγαω |
| Subjunktiv | ὡϧγὲ | ὡϧγεηὰι | ὡϧγεηὰ | ὡϧγὲι | ὡϧγεω |
| Optativ | ὡϧγειλὸ | ὡϧγειλὰι | ὡϧγειλὰ | ὡϧγειλὶ | ὡϧγειλαω |
| Jussiv | ὡϧγοχὸ | ὡϧγοχὰι | ὡϧγοχὰ | ὡϧγοχὶ | ὡϧγοχαω |
| Potentialis | ὡϧγαγὸ | ὡϧγαγὰι | ὡϧγαγὰ | ὡϧγαγὶ | ὡϧγαγαω |
| Dubitativ | ὡϧγωπὸ | ὡϧγωπὰι | ὡϧγωπὰ | ὡϧγωπὶ | ὡϧγωπαω |
| Permissiv | ὡϧγιαωὸ | ὡϧγιαωὰι | ὡϧγιαωὰ | ὡϧγιαωὶ | ὡϧγιαωαω |
| Permissiv (extern) | ὡϧγωμὸ | ὡϧγωμὰι | ὡϧγωμὰ | ὡϧγωμὶ | ὡϧγωμαω |
| Admirativ | ὡϧγωκερὸ | ὡϧγωκερὰι | ὡϧγωκερὰ | ὡϧγωκερὶ | ὡϧγωκεραω |
| Imperativ | ὡϧγὺ | ὡϧγὺ | ὡϧγὺι |